#1590
"Mến chào các bạn!
Mình chỉ chia sẻ cảm xúc của bản thân và một phần góp ý lời khuyên cho các bạn nữ, đang yêu và sẽ yêu.
Mình không phải là Sinh viên ĐHSPKT, mình là sinh viên năm 4 của IUH, vì có bạn ở SPKT nên mình cũng thích fanpage và quyết định viết bài.
Mình sinh ra và lớn lên ở Quận 2, con gái gốc miền Nam, do Quận 2 làm dự án Hầm Thủ Thiêm nên gia đình phải dọn đến Hóc Môn vùng ven Sài Gòn sinh sống. Nơi đây mình gặp được mối tình đầu của mình, anh là người gốc Bắc Giang vào Nam được 5 năm (nói giọng miền Nam). Cả 2 học chung với nhau, anh là người bảo kê cho mình với cái quy luật ma cũ ăn hiếp ma mới ở trường. Suốt 12 năm liền mình đều là lớp phó học tập, a thì rớt 1 lớp nên mới học cùng với mình,mình chỉ cao 1m45 anh cao 1m75. Thoạt nhìn thì 2 đứa không xứng tí nào, nhưng tình yêu tuổi học trò thì không lý do. Thầy Cô không mấy hài lòng khi mình quen ảnh vì ảnh là nhân vật nổi trội của trường hay được mời ra cột cờ mỗi buổi chào cờ đầu tuần vì đánh nhau. Có hôm mình hoảng sợ nghe đt của bạn bè khi hay tin ảnh đánh nhau, nhìn cái mặt không ra cái gì,bầm tím con mắt, xịt máu mũi nữa, khiếp lắm! Điều gì đến cũng đến, mình Thi đậu ĐH ngành kinh doanh quốc tế, còn a thì theo học Cao Đẳng Nghề Việt Nam Singapore, anh sợ mình sẽ lạc bước theo chàng trai khác nơi giảng đường ĐH, nên luôn áp đặt mình. Sau 6 năm dài bên nhau dường như mọi thứ đã nhạt dần, mâu thuẫn xảy ra ở cái hôm mình đi Kiến Tập ở Catlailogistics, mình rất bận còn xử lý chứng từ đợi Hải Quan, a đt cho mình 4 cuộc nhỡ, mình có nt lại đang bận việc,nhưng a cứ đt hỏi:"" bao giờ mới chịu về?"" Mình rất bực bội rồi khoá máy. Cả 2 im lặng với nhau 8 ngày, rồi mình qua nhà tìm anh, nhưng anh nói với mình, mọi thứ đã muộn. Ừm...anh lại có người mới, và đó là lần thứ 3 anh phản bội mình. Mình không nói gì mà quay lưng đi về, vì rằng không có lý do cho kẻ phản bội ngoại trừ ""hết yêu"". Đó không phải lần đầu a gàng buộc mình và càng không phải lần đầu anh chọn cách bên người khác. Sau 6 năm dài, quên hết cái tình cái nghĩa, a quên mất mình từng cãi lại ba mẹ chỉ vì sự phản đối người Nam kẻ Bắc, thì lý do gì mình bỏ rơi a??? Gia đình a làm rau muống, nhà lá, 3 năm lớp 10 đều rớt, đánh nhau bị đuổi học, và mỗi lần làm bài Kiểm Tra đều nt cho mình để mình chỉ cho làm. Mỗi sáng đi học mình đều chạy xe đạp điện qua chở đi học, sau này lên Bình Dương đi học, mỗi tuần mình đều qua nấu cơm cho ăn. Mình chưa từng đòi hỏi điều gì ở a ấy, ngay cả khi đi chơi mình cũng không để a trả tiền. Và rồi chia tay gần 2 năm rồi, mình cũng không mở lòng được với bất kì ai, cũng gặp được 1 a học SPKT ra trường rồi,tính cũng dễ thương nhưng hay đi công tác lắm. Có lẽ sau ngần ấy năm dây thần kinh cảm giác bị tê liệt, mọi thứ cũng ko biết nói sao. Gần 2 năm gặp lại nhau ở Sinh nhật 1 người bạn, cảm giác khó chịu ko tả nổi, cũng ko biết nói gì, a là người đứng lên mời mình ly nước và cũng là người bắt chuyện trước. Mình cũng lơ...vì thật ra chai lì cảm xúc rồi, không thể như lúc ban đầu.
Qua đây mình xin nói vs các bạn nữ, yêu nhau bao lâu cũng vậy, con trai nói dứt là dứt...đừng bao giờ đánh mất đi tuổi trẻ của mình, chôn vùi mọi thứ ở 1 người con trai.
Mình bây giờ sống rất ổn...mỗi ngày đi dạy học ( trái chuyên ngành) và đi tìm niềm vui từ a e cùng với bạn bè, trãi qua nhiều thứ mình mới hiểu. Mình không sợ bất kì thứ gì nữa, chỉ duy nhất sợ mất đi ba và mẹ.
Cảm ơn các bạn đã đọc dòng chia sẻ này!"
Nguồn: HCMUTE Confessions - Đại học SPKT TP.HCM
Tag: UTE, HCMUTE, spkt tphcm, confession, confessions
Title :
[UTE] Confession No.1590
Description : #1590 "Mến chào các bạn! Mình chỉ chia sẻ cảm xúc của bản thân và một phần góp ý lời khuyên cho các bạn nữ, đang yêu và sẽ yêu. ...
Rating :
5